Home / Thế giới tâm linh / Ở đời gieo nhân nào thì gặt quả ấy bởi nhân quả luôn tuần hoàn

Ở đời gieo nhân nào thì gặt quả ấy bởi nhân quả luôn tuần hoàn

Người sống ở đời, gieo nhân nào gặt quả nấy, nhân quả tuần hoàn, thiên lý soi rọi, chà đạp nhân luân ắt sẽ nhận phải báo ứng, dù cho đến kiếp sau cũng sẽ bởi vậy mà sống rất bi thảm.

Trong một túp lều tranh rất là tồi tàn, có một cậu bé ăn xin tướng mạo xấu xí lại bị gù lưng sống cùng với mẹ.

Bố của cậu cũng là xin ăn sống qua ngày, nhưng gần đây những thứ xin được càng ngày càng khó khăn, thế là bố cậu liền đuổi cậu ra khỏi nhà.

Cậu bé ăn xin đáng thương trông vừa xấu xí lại nhỏ tuổi, mấy ngày liên tục đều không xin được một bữa cơm, cả ngày đói đến đầu óc quay cuồng, rất may có một ngôi chùa chịu giữ cậu ở lại.

Trụ trì trong chùa phân công cho cậu phụ trách quét dọn các bàn thờ cúng được đặt trước tượng Phật trong chùa, sau đó mỗi ngày cung cấp cơm trà cho cậu. Cậu bé ăn xin rất lấy làm vui mừng, cuối cùng cũng đã có nơi cho cậu ăn no cơm rồi, thế là cậu bé ăn xin trở thành một vị tiểu hòa thượng.

Nhưng ngày hôm sau, khi tiểu hòa thượng đến Phật đường xem thử, thì thấy một hòa thượng mập mạp đang quét dọn bàn thờ, hơn nữa lau chùi rất là dụng tâm, bàn thờ được lau chùi sạch sẽ bóng loáng. Tiểu hòa thượng không có ra ngoài hóa duyên, cũng không có quét dọn, tự nhiên không có cơm ăn, cứ như vậy đã đói một ngày trời.

Ngày hôm sau, tiểu hòa thượng lần nữa đi quét dọn, phát hiện vị sư huynh mập mạp đó lại đã quét dọn sạch sẽ cả rồi, tiểu hòa thượng vẫn là không có cơ hội quét dọn, nên cũng không có mặt mũi nào đi nhận cơm ăn.

Tiểu hòa thượng bụng đói đến đầu óc có phần choáng váng, một vị sư huynh cao cao nhìn thấy bộ dạng của tiểu hòa thượng như vậy rất lấy làm lo lắng, hỏi tiểu hòa thượng đã xảy ra chuyện gì?

Tiểu hòa thượng nói bản thân đã hai ngày không ăn cơm rồi, thế là vị sư huynh cao ráo nói: “Ngày mai huynh đi hóa duyên sẽ mang theo hai cái bình bát, xin thêm một bát cơm chay về cho đệ vậy”.

(Ảnh: soha.vn)

Ngày thứ ba, tiểu hòa thượng bụng đói đến nằm bệt trên giường, không đứng dậy được nữa, nằm đó đợi vị sư huynh cao cao kia mang cơm chay về cho mình.

Tiểu hòa thượng đợi mãi đợi mãi, trông ngóng mãi, sắc trời cũng đã dần dần tối rồi, cuối cùng vị sư huynh cao ráo đã trở về. Đại sư huynh hai tay trống không trở về nói với tiểu hòa thượng rằng: “Sư đệ à, khi nãy trên đường trở về chẳng may gặp phải một bầy chó dữ, đã ăn hết số cơm chay huynh xin cho đệ rồi”. Tiểu hòa thượng giọng yếu ớt nói với sư huynh rằng: “Không sao đâu, cảm ơn sư huynh”.

Ngày thứ tư, một vị Thần Thông đại sư huynh đi hóa duyên, cuối cùng đã tránh được bầy chó dữ đó, và đã an toàn mang cơm chay trở về. Thần Thông đại sư huynh đi vào phòng của tiểu hòa thượng, phát hiện trong gian phòng của tiểu hòa thượng không biết vì sao cửa sổ đều bị khóa lại. Thế là đại sư huynh bèn vận dụng thần thông của mình, một đạo kim quang, dẫn theo Thần Thông đại sư huynh xuyên qua cánh cửa bước vào.

Sau khi nhìn thấy tiểu hòa thượng, liền nói: “Sư đệ hãy mau ăn cơm đi!”.

Tay của tiểu hòa thượng vừa mới chạm được đến cái bình bát đựng cơm đó, bình bát đó bỗng chốc liền rơi đổ hết cơm xuống mặt sàn.

Thần Thông đại sư huynh trông thấy, hai tay hợp thập miệng đọc chú ngữ, gắng gượng nhặt số cơm đang rơi giữa không trung lên, lần nữa bưng đến trước mặt tiểu hòa thượng, lúc này tiếng chuông trong chùa vang lên, vừa khéo là giữa trưa, chúng hòa thượng cần phải tuân giữ giới luật “quá giờ ngọ không dùng bữa”.

Thần Thông đại sư huynh có chút khó chịu, loay hoay cả nửa ngày trời vẫn không thể giúp tiểu hòa thượng ăn được nửa miếng cơm.

Thế là, tiểu hòa thượng nở nụ cười yếu ớt với Thần Thông đại sư huynh, nói: “Cảm ơn Thần Thông đại sư huynh. Mong huynh cho đệ một bát nước”. Thần Thông đại sư huynh nghĩ, ăn không được cơm, có thể uống ngụm nước cũng tốt vậy. Bèn quay người ra ngoài lấy nước.

Đại sư huynh nghe thấy tiểu hòa thượng nói ở sau lưng mình rằng: “Thần Thông đại sư huynh, xin hãy cho thêm một ít tro vào trong nước”.

Thần Thông đại sư huynh cảm thấy buồn bực, nhưng vẫn nhận lời tiểu hòa thượng.

(Ảnh: Youtube)

Lúc này, tiểu hòa thượng đã hơi thở thoi thóp.

Thần Thông đại sư huynh bưng đến một bát nước có cho thêm tro vào, tiểu hòa thượng một mạch uống hết, tiếp đó tiểu hòa thượng lại có thể ngồi dậy được.

Tiểu hòa thượng ánh mắt long lanh nói với Thần Thông đại sư huynh rằng: “Có phải huynh rất lấy làm kỳ lạ vì sao đệ lại uống nước cho thêm tro vào? Để đệ nói rõ duyên cớ cho huynh vậy”.

Thì ra tiểu hòa thượng ngay từ khi mới sinh ra đã nhớ được kiếp trước của bản thân mình.

Đời trước tiểu hòa thượng là một công tử nhà giàu có. Sau khi cha cậu qua đời đã để lại toàn bộ tài sản cho cậu. Mẹ cậu là người thích bố thí hành thiện giúp người, luôn bố thí tiền của lương thực cho những người ăn xin. Cậu công tử nhà giàu này bản tánh rất là keo kiệt, rất không thích mẹ mình làm như vậy.

Thế là, một ngày kia sau khi mẹ cậu bố thí tiền của lương thực cho bọn người ăn xin, cậu công tử nhà giàu tức giận xô ngã mẹ mình, và hét lên rằng: “Số tiền này đều là cha để lại cho tôi, chứ đâu có để lại cho cái bọn ăn mày này!”. Cậu công tử ngỗ nghịch lôi mẹ mình về nhà và nhốt trong phòng, bảy ngày bảy đêm không cho mẹ mình ăn cơm uống nước.

Đến ngày thứ tám, cậu công tử nhà giàu tưởng rằng mẹ mình đã đói chết, liền mở khóa cửa, nhìn thấy mẹ mình nằm bệt dưới đất vẫn còn hơi thở, mắt nhắm mắt mở. Cậu ta hỏi mẹ của mình: “Bà nói cái gì?”.

Trong cổ họng khàn khàn của người mẹ phát ra một chữ “nước”.

Thế là, công tử nhà giàu bèn nghĩ: “Được, thế thì mình sẽ thêm một chút tro vào trong nước, dù bà ta không bị nghẹn chết cũng sẽ bị sặc chết”.

Cậu công tử nhà giàu mang đến nước tro cho mẹ mình, người mẹ sau khi uống xong quả nhiên đã bị sặc chết.

Thần Thông đại sư huynh nghe xong, gật gật đầu như hiểu ra điều gì đó.

Tiểu hòa thượng mỉm cười nói: “Đây chính là báo ứng của đệ”. Thế là cậu nằm trên giường, một lúc sau đã tắt thở.

Người sống ở đời, gieo nhân nào gặt quả nấy. (Ảnh: pixabay.com)

Người sống ở đời, gieo nhân nào gặt quả nấy, nhân quả tuần hoàn, thiên lý soi rọi, chà đạp nhân luân ắt sẽ nhận phải báo ứng, dù cho đến kiếp sau cũng sẽ bởi vậy mà sống rất bi thảm. Vậy nên chúng ta thân là con nhất định phải làm tròn hiếu đạo, để cha mẹ được an hưởng tuổi già. Nếu như ngay đến cả những đạo lý cơ bản nhất này cũng không làm được, không hiếu thuận với cha mẹ, thế thì thật uổng làm người rồi!

Theo bldaily.com 
Vũ Dương biên dịch

About lamvietdong

Check Also

Chuyện cổ Phật gia: Vì sao đệ nhất thần thông Mục Kiền Liên lại không dùng phép thuật để giải trừ tai họa?

Ai cũng biết, trong số tất cả các đệ tử của đức Phật Thích Ca …